(TT&VH) - nức danh xứ Huế xuyên suốt 14 năm qua, clb ca Huế Nguyễn Thị Lợi gần như ngày đầu chỉ bao gồm 3 người, lúc đông nhất lên tới ba chục, có fan đã quanh đó 80, có bạn trẻ mới tròn 16 tuổi; có fan là nghệ sĩ chuyên nghiệp, bạn là nhân viên cấp dưới kế toán, nội trợ… Đều đặn 14 năm, từng chiều lắp thêm Bảy mặt hàng tuần bọn họ ngồi lại với nhau vào căn nhà nhỏ trên phố Phạm Ngũ Lão ở trong phòng nghiên cứu vãn Bửu Ý để bọn và hát cho nhau nghe đông đảo khúc vai trung phong tình.

Bạn đang xem: Nhịp phách tiền đất huế



Đã 86 tuổi và những năm yêu cầu chống gậy đi lại, tuy vậy nghệ sĩ Minh Mẫn vẫn là giọng ca Huế nổi tiếng số 1 hiện nay
Dì Diệu Huê (gọi theo cách của người Huế) 48 tuổi, đã tía năm đánh đấm xe ngay gần 5km để đến với clb mỗi chiều sản phẩm công nghệ Bảy mặt hàng tuần. Dì có mặt từ cực kỳ sớm để sẵn sàng hậu phải cho CLB. Dáng vẻ người nhỏ dại bé cứ thoăn thoắt ra, vào vệ sinh dọn bàn ghế; rồi trà, nước, hoa quả mang lại giờ nghỉ giải lao. Nghệ sỹ Thanh mùi hương cũng cho sớm để phụ giúp dì. 83 tuổi, tuần nào bà cũng đi xe pháo thồ (xe ôm) từ đường Đặng Tất cho đây: “Mỗi lần tui đi mất 30 ngàn, cũng đều có những bữa mất 25 nghìn thôi” - bà mỉm cười rạng ngời, mồm nhai trầu bỏm bẻm. Sườn lưng bà đã còng, tóc đã bạc bẽo gần hết; nghệ sỹ Thanh mùi hương vẫn nhanh nhẹn xếp đa số đĩa bánh, bày hồ hết đĩa hoa quả lên bàn.
Rồi anh Du “đàn bầu” (Trần Đình tương khắc Du), chị Vân “đàn tranh” (Nguyễn Thị Thanh Vân), nghệ nhân bọn tì bà Nguyễn Ngọc Hùng lần lượt đến sẵn sàng nhạc cụ. Ngoại trừ cổng ngõ, loáng thấy cái xích lô, mọi người như reo lên: “Cô minh mẫn đấy”. Đã thành lệ xuyên suốt mười mấy năm qua, anh thọ đẩy loại xích lô vào vào sân, mang lại tận cửa nhà. Người nghệ sỹ Minh Mẫn vứt áo mưa, anh Thọ đặt chiếc bố toong 4 chân có tác dụng điểm tựa, chị Diệu Bình ra đỡ bà xuống xe, bà vịn chiếc cha toong lần dò từng bước. Nhiều năm nay, nghệ sĩ minh mẫn làm bạn với chiếc cha toong inox 4 chân nhằm đi lại.
Nhà nghiên cứu và phân tích Bửu Ý ngồi lặng lẽ âm thầm nghe với quan liền kề từng lời hát, giai điệu của các thành viên vào CLB. Ông bảo: “Ca Huế đích thực là gồm sự tương tác, qua lại giữa người nghe và bạn ca. Bạn ca cần ca gắng nào để fan nghe thấy được dòng hay, loại hồn; và bạn nghe, lúc cảm được dòng tình một trong những khúc hát sẽ giúp đỡ người ca nâng cấp được giá trị của ca Huế.”
Nghệ sĩ minh mẫn 86 tuổi ngồi bên trên ghế móm mém cười. Cô mụ đôi phách rồi bắt đầu: Một láng về khuya/ Em âm thầm/ Đường xa đối chọi độc/ Cây rơi lá vô tình/ rubi phai cô tịch/ Đàn ai nhị/ Tình tang.../Em âm thầm giữa canh khuya/ Biết ai âm thầm đưa/ Nhịp đời em xanh bước xuân thì...” (Bài Lẻ bóng). Từng lời ca cất lên cùng nhịp phách, cái thời tiết lạnh lẽo của trận mưa chiều không hề rõ nữa, tôi cảm xúc quanh tôi chỉ có đều cung bậc tình yêu tinh tế, gồm điều gì mênh mang, khắc khoải. Khi bắt gặp bà trường đoản cú xích lô khó nhọc cách xuống, tôi không nghĩ là giọng của bà còn khỏe, vang và “tình” mang lại từng câu, từng chữ như thế. Ngồi phía dưới, người nghệ sỹ Thanh mùi hương vừa nghe vừa giảng giải đến chị Diệu Bình: “Hát đoạn này là đề nghị thế”, rồi mang hơi, ngắt nhịp đoạn này như vậy nào…
Nghệ sĩ Minh Mẫn chuyển đôi phách mang đến chị Diệu Bình, bảo chị ca bài Nữ sinh Đồng Khánh: “Nữ sinh Đồng Khánh ngày xưa/ Xui hoàng hôn tím trang thơ học tập trò/ bạn nữ sinh Đồng Khánh qua đò/ Xui dòng Hương đựng giọng hò xa xôi…Nữ sinh Đồng Khánh nhớ ai/ mi cong khẽ chớp đôi mắt nai thẫn thờ/ Đâu còn là chuyện ngày xưa/ phái nữ sinh Đồng Khánh bây giờ là…em”.
Để nhờ cất hộ được tâm tình qua từng câu hát, ngoại trừ chất giọng, ngoại trừ năng khiếu, chị Diệu Bình còn phải học hỏi và giao lưu và “khổ luyện” suốt 2 năm trời: “Mình thấy học tập cái bỏ ra của ca Huế cũng cạnh tranh hết, bài xích nào cơ mà lâu lâu không luyện là cho đến khi hát bị “vấp” ngay. Mình chưa phải là người biểu diễn và cũng chưa khi nào nghĩ đã theo nghề, tôi chỉ thích ca và ý muốn được ca thôi”. Bà Hương cười móm mém: “Nói rứa, chừ o ni ca còn giỏi hơn mấy o ca bên trên sông hương đó.”

Mưa gió rét suốt cả chiều máy 7, ngoại trừ phố thưa hẳn fan qua lại. 10 member trong clb ca Huế vẫn say sưa đàn, ca cùng tận tình chỉ bảo những kỹ thuật khó của những điệu hát. Một vị khách nước ngoài lặng lẽ bước vào, cái áo mưa vẫn làm người ông ướt sũng, ông là Pierre Alain Hubert – tác giả của các màn pháo hoa từng kỳ Festval Huế. Với club ca Huế, ông Hubert đã là khách hàng quen từ mấy năm nay. Mỗi dịp sang Việt Nam, mang đến Huế, “ông pháo hoa” bạn Đức ấy phần lớn tranh thủ ké thăm CLB. Hubert mang đến cho nhà nghiên cứu Bửu Ý mấy bó nhang rồi âm thầm ngồi nghe những nghệ sĩ bọn và ca.
CLB ca Huế Nguyễn Thị Lợi thuở đầu chỉ có nghệ sĩ Thanh Hương, người nghệ sỹ Minh Mẫn, vậy nghệ sĩ Nguyễn Thị Lợi. Bọn họ ngồi lại với nhau vị “thèm” được ca. Thèm đã có được “tri âm, tri kỷ” giữa những lời hát sâu lắng, tinh tế, thắm đượm tâm tình. Nhà phân tích Bửu Ý nhớ lại: “14 năm, số thành viên của CLB thường xuyên thay đổi, lúc bao gồm đến 30 thành viên, lúc chỉ còn lại mấy người, tuy thế cũng chẳng lúc nào thăng xuất xắc trầm, mọi người vẫn đến, vẫn yên lẽ hoạt động vậy thôi.”
Khi quỹ về di sản nước ta mang tênThe Vietnamese Heritage Institute (VHI) tìm về ca Huế để góp sức bảo tồn, ông Võ Xuân Hân, người của Quỹ, gồm hỏi bà Nguyễn Thị Lợi (vợ nhà phân tích Bửu Ý, người thành lập CLB ca Huế): “Theo bà, mức lương yêu cầu trả cho những giáo viên dạy ca Huế là bao nhiêu?”. Bà Lợi ko đắn đo: “300.000đ/tháng” (năm 2005). Ông Hân tròn mắt: “Bà gồm nghĩ là con số đó quá không nhiều không?” Một đợt nữa bà Lợi vấn đáp ngay: “Không, công ty chúng tôi nhận ở mức ít như thế thì mới thực là đáng quý trọng”. Ông Hân cười: “Thế thì tôi hoàn toàn có thể tài trợ được cho đến khi hết đời”.
300 ngàn cho từng thành viên CLB, vừa là lương huấn luyện và giảng dạy ca Huế tại chính giữa Nuôi dạy trẻ mồ côi Xuân Phú. Nếu không tồn tại số tiền đó, phần đa nghệ sĩ ca Huế vẫn sẵn sàng chuẩn bị dạy cho các em. Song, đúng như lời người nghệ sỹ Nguyễn Thị Lợi: “Ít như vậy thì new thực là đáng quý trọng”, sự đáng quý, đáng trân trọng không những ở tấm lòng, nhiệt độ huyết, tình yêu của những nghệ sĩ nhưng mà còn khiến cho các người nghệ sỹ trân trọng hơn loại hình nghệ thuật vừa đậm màu dân gian, vừa mang tính chất bác học của quê nhà mình.
Nghệ sĩ Thanh hương thơm gõ đôi phách, ca bài xích “Nam Bình” (trước đây còn gọi là Vọng Giang Nam giỏi Hạ Giang Nam) để kể mang lại mọi fan nghe mẩu chuyện về công chúa Huyền Trân – thiếu nữ tài sắc vẹn tuyền đã gật đầu sự sắp đặt của vua thân phụ Trần Nhân Tông, lấy vua Chiêm Thành là Chế Mân nhằm đổi lấy “hai châu Ô, Lý vuông ngàn dặm” (năm 1306): “Tình phân ly/ Nước non nghìn dặm ra đi/ mẫu tình chi!/ Mượn màu sắc son phấn/ Đền nợ Ô - Lý/ Đắng cay vì/ Đương độ xuân thì./ Độ xuân thì/ dòng lương duyên hay là nợ duyên gì/ Má hồng domain authority tuyết/ Quyết liều thân như hoa tàn trăng khuyết/ quà lộn theo chì/ Khúc ly ca sao còn hình dung nghe gì!/ Thấy chim hồng nhạn cất cánh đi/ Tình lai láng, bóng dương hoa quỳ…”. Giọng hát fan nghệ sĩ già du dương, man mác nhưng không bi, sâu lắng, domain authority diết mà vẫn cất cánh bổng.

Xem thêm: Khối A1 Trường Đại Học Bách Khoa Hà Nội Năm 2022, Trường Đại Học Bách Khoa Hà Nội


Điệu nam bằng kết thúc, tình cờ ông Hubert tặng ngay nghệ sĩ Thanh mùi hương bức tổng quát khi bà sẽ ngồi hát. Bà cười cợt hồn hậu, Hubert lẹo tay, cúi đầu đầy trân trọng, cảm mến. Nghệ sỹ Thanh Hương không hiểu nhiều tiếng Đức, “ông pháo hoa” Hubert cũng lần chần tiếng Việt, song bên cạnh đó ca Huế đã bỏ mặc tuổi tác, vượt qua rào cản ngôn ngữ sẽ giúp những trọng điểm hồn đồng bộ xích lại gần nhau hơn.
*
*

*

*

BÁO ĐIỆN TỬ THỂ THAO và VĂN HÓA - TTXVN