Mở bài:

Suốt mấy tuần qua, xem buổi tivi nào, gọi tờ báo nào, tôi cũng thấy liên tục báo tin về thực trạng lũ lụt ngơi nghỉ miền Trung. Đồng bào các tỉnh Phú Yên, Bình Định, Quảng Nam, Quảng Ngãi liên tục hứng chịu nhỏ thịnh nộ của trời đất. Hết bão phệ rồi lại mang đến ngập lụt, sạt lở, tập thể quét. Biết bao con fan đang buộc phải chịu cảnh màn trời chiếu đất hết sức cơ cực. Phần nhiều ngày qua, cũng đã có biết bao tấm lòng trung thành thể hiện ý thức “lá lành đùm lá rách” hướng về miền trung bộ ruột giết mổ của tín đồ dân sài Gòn khiến cho tôi cực kỳ xúc động. Những thanh niên đã không quản ngại cạnh tranh khăn, tích cực kêu gọi cộng đồng quyên góp cứu giúp trợ. Tôi vẫn còn nhớ rất rõ ràng những khuôn mặt ấy.

Bạn đang xem: Kể lại một câu chuyện mà em đã chứng kiến lớp 9

Thân bài:

Hôm ấy là ngày chủ nhật, tôi cùng chị em ra chợ. Trong những lúc chờ người mẹ mua một vài thứ ở sản phẩm rau quả, tôi nhận thấy ở vùng trước cổng chợ gồm mấy anh chị em thanh niên cùng mấy các bạn thiếu niên đeo khăn quàng đỏ. Chúng ta đứng thành nhóm, phía trước cổng chợ. Một chị trong những họ, có khuôn mặt cực kỳ xinh xắn. Mấy cô bác đi chợ đứng lại, hướng đến phía chị giới trẻ áo xanh có khuôn mặt đẹp tươi đang nói:

– Thưa bà con cô bác, chúng con cháu là nhóm tình nguyện viên cứu trợ của Thành đoàn Thành phố. Xin bà nhỏ cô chưng dành đôi chút thời gian. Cơn sốt vừa qua đổ bộ vào khu vực miền trung đã gây ra hậu quả nặng nề. Đồng bào các tỉnh trường đoản cú Phú Yên mang lại Quảng Trị sẽ gồng mình kháng lũ, tình cảnh hết sức thảm thương. Các bà con mất hết đơn vị cửa. Vì lòng tin lá lành đùm lá rách, một miếng lúc đói bằng một gói khi no, ước ao cô bác bỏ góp chút ít vào quỹ cứu vãn trợ đồng bào vùng đàn lụt. Mọi cá nhân một ít, góp ít thành nhiều. Số tiền góp được sử dụng mua nhu cầu phẩm. Sáng sủa mai, đoàn chúng cháu sẽ lên đường cứu trợ đồng bào miên trung tức thì ạ.


Ánh đôi mắt chị long lanh, chú ý mọi fan cầu khẩn. Không có ai bảo ai, những cô bác xuất hiện hôm ấy âm thầm lặng lẽ xếp sản phẩm quyên góp ủng hộ. Bà mẹ tôi cũng cách tới, nhét qua khe hở loại hộp gỗ mấy tờ giấy bạc. Tôi đo đắn là bao nhiêu. Chị bạn teen áo xanh nôn nả cảm ơn số đông người.

Lúc ấy ngay lân cận tôi, có một người thiếu phụ quần áo trông khôn cùng diện, vẫn cúi xuống tải hàng. Có lẽ mặc cả không hoàn thành một món gì đấy, bà ta đứng thẳng dậy, toan đi thì chị bạn trẻ áo xanh nhanh nhảu nói:

– Cô ơi, xin cô góp phần cứu trợ đồng bào bị bè bạn lụt cùng với ạ.

Đôi đôi mắt bà ấy đột sầm xuống, lầm bâtm dường như bực dọc:


– Lại góp sức nữa!

Rút một tờ nhị mươi ngàn từ xấp chi phí đang vậy trên tay, bà ta bực bội nhét nó vào loại hộp quyên góp. Rồi hướng đến mấy người xung quanh, bà ta như phân bua:

– thật là như mắc nợ. Làm sao là góp sinh sống phường, làm sao là đóng góp ở cơ quan, rồi quỹ trường đoản cú thiện, quỹ khuyến học, quỹ môi trường, rồi cho quỹ hội phụ nữ… mức độ mấy mà chịu đựng nổi! Thôi thì cũng góp với quyên đi đến rồi!

Chị bạn teen như sững người, phương diện ngơ ngác. Chị khẽ nở cười cợt gượng gạo cảm ơn mà tự nhiên hai đôi mắt lại hoe hoe. đề nghị một lát sau chị new lấy lại vẻ trường đoản cú nhiên. Đúng cơ hội ấy, một em gái nhỏ không biết từ bỏ đâu chạy đến mặt chị. Em bé xíu đưa vào tay chị một tờ nhì mươi ngàn và nói:


– Chị ơi! Đừng bi tráng nghe chị. Chị cho em đóng góp với nhé! Nhưng em chỉ tất cả hai mươi ngàn thôi, nhận mang đến em đi nghe chị! ;

Chị thanh niên vui mắt nhìn em bé. Một tay xoa lên tóc em bé, chị nói:

– Chị dìm chứ! Món chi phí này tuy bé dại nhưng ý nghĩa thì rất to lớn đây!

Được chứng kiến hai vụ việc trái ngược nhau vào một phút chốc ngắn ngủi, tôi thấy lòng bâng khuâng khó tả. Quyên góp, trợ giúp người khốn khó là một việc làm giỏi đẹp. Một tín đồ vì gần như người. Em bé dại kia trái là gồm tấm lòng giỏi đẹp. Mặc dù chỉ có những đồng tiền ít ỏi, em cũng dành cho tất cả những người đang trở ngại hơn mình. Hành động ấy thật đáng khen ngợi. Còn người thiếu phụ kia, cho dù khá giả cơ mà lòng dạ nhỏ bé hòi, không rất nhiều góp ít mà trong thâm tâm cũng không tồn tại từ tâm. Ai cũng có một lòng từ bỏ trọng và chẳng ai ước ao xin ai chiếc gì. Chỉ khi trong nghịch cảnh, con fan mới cần đến. Làm cho ơn là tích phước đức cho mình, cứu giúp người trong những khi nguy nan là tự giúp mình về sau. Vì thế, chớ do tiếc một chút ít đóng góp nhỏ tuổi mà mặc kệ người không giống trong hoán vị nạn, gian lao.

Chuột bà mẹ cứu con.

Mở bài:

Trên đời này không có bất kì ai yêu yêu quý con bởi mẹ. Mẹ đã chiếm hữu cả tuổi thanh xuân để quan tâm con bắt buộc người. Mẹ chuẩn bị sẵn sàng đánh thay đổi cả sinh mệnh nhằm con chưa phải đớn đau, giành được những thánh ngày sinh sống hạnh phúc. Chị em hi sinh tất cả vì con và không bao giờ cần đáp trả. Một lần, nhìn thấy cảnh tượng loài chuột mẹ kiêu dũng cứu bầy con trong nhỏ nước lũ khiến tôi cực kỳ cảm động, cho giờ tôi vẫn còn nhớ khôn xiết rõ.

Thân bài:

Nơi tôi ở là một trong khu phố mới. Vì vấn đề xây dựng đang tiến hành nên mặt đường xá còn tương đối bừa bộn. Tổn phí trước cổng bên tôi, mọi đoạn cống thải nước được xây dựng vững chắc nhưng không thể thông dòng do nhiều chỗ xây chưa xong. Đàn chuột cống phân vân từ đâu kéo về và chọn đoạn cống ấy làm nơi trú ngụ.

Tôi vốn ghét con chuột lắm. Không những chúng khá hôi hám nhiều hơn hay lục lọi, phá phách. Mấy chậu cây trước sân nhà tôi bị chúng gặm cho tan tành rồi. Bác bỏ Sáu nhà bên cũng tốt phàn nàn về bài toán bị mấy con chuột ấy gặm nhắm linh tinh và còn khoét lỗ, đào hang cạnh góc tường nữa chứ. Vày thế, mỗi lần nhìn thấy bọn chúng là tôi liền nuốm gậy rượt xua đuổi ngay lập tức. Chúng là chủng loại khôn ranh, cứ thấy tôi là chui ngay tức thì xuống cống, đợi chờ cho tôi đi mệnh chung lại bò lên. Tức quá, tôi liền download chục chiếc bẫy, quyết tâm tiêu diệt cho bằng được bạn thân chuột ấy, hoặc tối thiểu là đẩy được chúng ra bãi rác.

Khi hầu hết thứ sẽ sẵn sàng, tôi định đến tối sẽ giăng bẫy thì giờ chiều hôm đó trời nổi cơn giông long trời lở đất. Các tiếp sét kinh thiên rượu cồn địa khởi đầu một trận mưa giông dữ dội. Nước phân vân từ đâu cứ trút bỏ xuống ào ào như bão lũ. Hùa với nước là gió, sấm với chớp. Tôi đứng trong nhà nhìn ra bên ngoài qua khung cửa kính, dòng nước cuồn cuộn tan xuống cống, thiệt ngạc nhiên, có đến hơn mười nhỏ chuột quá nước bạn bè lượt từ bên dưới rãnh cống chui lên rồi chạy tấp sang lô gỗ mục trước nhà chưng Sáu. Dòng nước vẫn liên tiếp đổ mạnh bạo xuông cống thì bỗng xong lại. Tôi cứ nghĩ cống sẽ đầy nước rồi, nước cấp thiết chảy vào nữa. Bất ngờ, một nhỏ chuột người mẹ lao lên từ trong vực nước, trong miệng được ngậm một con chuột non. Nó hối hả đưa chuột bé đến bên góc thềm ba, nói gồm một thùng giấy, thả nhỏ vào kia rồi nhanh lẹ trở lại miệng cống và lặn vào nước sâu. Chắc là ở bên dưới đó vẫn còn những người con của nó.

Dòng nước vẫn tiếp tục đổ xuống cống, mực nước ngày càng dâng cao. Bé chuột chị em lại trồi lên, miệng ngậm thêm một nhỏ non nữa. Nó vội vàng vã cất nhỏ vào vị trí lúc nãy và tiếp tục lặn xuống. Cứ thế, mang đến lần thiết bị tư, chuột bà mẹ đã thừa mệt. Nó đứng mặt bờ nước thở hổn hểnh. Dòng nước đã bít mất mồm cống, nó ráng tìm rồi đưa ra quyết định lặn xuống một đợt nữa. Lần này nó lặn vô cùng lâu. Tôi nhìn làn nước không hoàn thành tuôn xuống cống cơ mà lo lắng. Một phút… nhị phút… Vẫn không thấy chuột bà mẹ ngoi lên. Nước đang ngập lênh bóng cả con đường. Trận mưa đã vơi dần dần nhưng dòng nước chảy vẫn siết lắm. Tôi bỗng nhiên nghĩ rằng chuột chị em đã non sức và trong chuyến lặn sâu cuối cùng, nó đang không thể trở lên trên được. Bất giác, tôi thấy thương chuột mẹ vô cùng. Nó đã bất chấp hiểm nguy để cứu bọn con. Nó đã sử dụng hết sinh lực của chính mình để đưa bọn con lên nơi an toàn. Đó là một trong những người bà bầu vĩ đại.

Bỗng nhiên, từ dưới mặt nước, bé chuột mẹ lại trồi lên với một nhỏ chuột con. Nó phăng phăng tập bơi qua rãnh nước rã siết, gấp rút vượt vào bờ rồi nhẹ nhàng đặt bé vào thùng giấy. Xong xuôi đâu đấy, nó chạy ra bên ngoài rũ sạch nước trên bạn rồi trở vào ấp ủ bầy con. Trông nó khôn cùng mệt nhọc, chiếc mũi vẫn còn đó phập phồng thở vội vàng gáp, đầu ngả sang một bên mệt nhọc mỏi. Bóng về tối dần buông xuống rồi phủ khắp không gian. Màn đêm tĩnh mịch khép lại tất cả.

Đến sáng sủa hôm sau, tôi không hề thấy chuột bà mẹ và đàn con sinh hoạt đấy nữa. Chắc có lẽ, sau khoản thời gian đã phục hồi sức khoẻ, chuột bà bầu đã đưa những con đến nơi bình an hơn. Nơi đây trống trải, sát người, quả thực không thích hợp để bọn chúng ở lại thọ dài.

Xem thêm: Loại Gió Thổi Thường Xuyên Ở Khu Vực Đới Lạnh Là :, Loại Gió Thổi Thường Xuyên Ở Khu Vực Đới Lạnh Là:

Kết bài:

Chứng kiến cảnh tượng chuột người mẹ cứu lấy lũ con trong dòng nước sâu, tôi mới hiểu đúng bản chất tình bà bầu cao như mây trời, rộng như biển cả. Chị em là người có thể thay thế bất cứ ai khác, dẫu vậy không ai có thể thay cố kỉnh được mẹ. Bà mẹ là tuyệt vời nhất nhất. Mẹ đó là nguồn sống, là sức mạnh giúp nhỏ chống chọi với phong bố bão táp vào cuộc đời.