Kể Chuyện 10 năm tiếp theo Em trở lại thăm Mái Trường nhưng Em Đang học tập ❤️️ 15 bài bác Hay độc nhất ✅ tìm hiểu thêm Những Áng Văn Được chọn lọc Với phương pháp Viết và Hình Ảnh diễn tả Đặc Sắc.Bạn vẫn xem: bài xích văn tưởng tượng 10 năm sau trở lại thăm trường

Dàn Ý nói Chuyện 10 Năm Sau về viếng thăm Trường

Cùng xem thêm Dàn Ý nhắc Chuyện 10 Năm Sau trở lại thăm Trường cụ thể được nhiều bạn đọc ân cần sau đây.

Bạn đang xem: Kể chuyện tưởng tượng 10 năm sau về thăm trường

Mở bài: lúc ấy bạn làm phóng viên

Sau 10 năm tôi trở về trường cũ trong một lần đi đem tài liệu viết báoTrở lại ngôi trường cấp 2 sau bao năm xa quan điểm ngôi trường thật khác chú ý khang trang trông đẹp hẳn nhiều

Thân bài:

Ngôi trường thay đổi quá nhiều (nêu 1 số thay đổi)Đưa ra tình huống gặp mặt lại thầy thầy giáo cũ (+ Đi mang lại gần 1 cây bàng hoặc phượng già còn tự thời các bạn còn đi học)Đang miên man trong chiếc kí ức ùa về thì nghe được một tiếng nói vừa kỳ lạ vừa quen)Cuộc hàn huyên trung ương sự của thầy trò (có thể nói thầy hỏi bạn việc làm bây giờ của bản thân và một vài bạn học thuộc khoá)Kết thúc cuộc nói chuyện như vậy nào?Lời hứa hẹn vào lần gặp gỡ tới

Kết bài: Nêu cảm giác cảm nghĩ về của mình


*

Kể Chuyện 10 năm tiếp theo Em trở về viếng thăm Mái Trường mà lại Em Đang học – bài xích 1

kể Chuyện 10 năm sau Em trở lại viếng thăm Mái Trường mà lại Em Đang Học, cùng tìm hiểu thêm bài văn xuất xắc được chọn lọc dưới đây.

Thời gian trôi nhanh thật, ngấm thoắt mới đó mà đã mười năm. Lúc này tôi đã lớn khôn, đã trở thành sinh viên năm thứ bố đại học. Hôm nay, tất cả dịp trở về viếng thăm ngôi trường cũ thân yêu, vào tôi dâng ngập một cảm giác xao xuyến và kinh ngạc khôn cùng.

Xem thêm: Tổng Quan Về Sdn Là Gì ? Tại Sao Sdn Lại Là Xu Thế Cho Công Nghệ Mạng Tương Lai?

Ngôi ngôi trường cũ hiện ra trước mắt tôi với rất nhiều nhiều kỉ niệm vừa thân thuộc vừa xen chút lạ lẫm. Bé ngõ nhỏ dẫn vào ngôi trường năm xưa nay đã rộng hơn, 2 bên đường giờ nai lưng ngập color của những loại hoa. Xe pháo tôi chạy chầm chậm trê tuyến phố mà cảm giác vui nao nức vô cùng. Cái cổng ngôi trường năm xưa giờ đã được sửa chữa bằng chiếc cổng xây kín đáo đáo và phía trên ghi rõ mặt hàng chữ trường THCS. Trằn Huy Liệu.

Tôi đặt chân tới khu hiệu bộ, căn nhà xây thành khu bên 2 tầng khang trang, ở uy nghiêm giữa phía 2 bên hàng cây mát rượi. Đây đó là hàng cây ngày xưa công ty chúng tôi trồng khi trường new xây hoàn thành mà. Ôi! lúc này nó đã tăng cao lớn quá, tôi yêu cầu ngước mắt lên mới thấy ngọn của nó. Trong giờ đồng hồ gió tôi nghe rất nhiều lời rì rầm tựa như các tiếng chào.

Sân trường sẽ giờ học im ắng cho lạ thường. Tôi nghe tiếng thầy cô âm vang, trầm ấm trong lớp học. Nỗi nhớ thầy cô, chúng ta dâng ngập hồn tôi, từ ngày chia tay mỗi người một ngả không biết cuộc sống của họ ra sao. Và những thầy cô của mình nữa, tôi nhớ cô Hạnh dạy Anh cũng đồng thời là giáo viên nhà nhiệm.

Ngắm ngôi ngôi trường cũ một đợt nữa, tạm bợ biệt phần lớn kỉ niệm của tuổi thơ tôi ra về trong thâm tâm nao nao bao kỷ niệm bi đát vui. Mái trường thân yêu, khu nhà ở thứ nhị của chúng tôi, chủ yếu nơi đây đã chắp cánh mang lại tôi bao mong mơ hy vọng. Tôi đọc rằng dù cho là mười năm hay từng nào năm nữa, ta cũng biến thành mãi ghi lại những kỷ niệm về 1 thời cắp sách cho trường.