Tìm hiểu danh sách các bài văn mẫu kể một kỉ niệm khó khăn quên về tình bạn hay, tinh lọc của Blog romanhords.com, các em học sinh có thể củng thế vốn từ, rèn bốn duy viết văn đề cập chuyện và có thêm nhiều phát minh viết bài. Những bậc phụ huynh, thầy cô cũng rất có thể tham khảo những bài bác văn mẫu mã này nhằm hướng dẫn học sinh viết văn mang lại hay, mài giũa hơn.

Bạn đang xem: Hãy kể về một kỉ niệm khó quên về tình bạn

Đề bài: Hãy đề cập một kỉ niệm khó khăn quên về tình các bạn

*

Văn mẫu kể về kỉ niệm đẹp tuyệt vời nhất của em về tình các bạn tuổi học trò hay, rực rỡ nhất


Mục lục bài viết: 1. Bài văn chủng loại số 1. 2. Bài văn chủng loại số 2. 3. Bài bác văn chủng loại số 3. 4. Bài văn mẫu mã số 4. 5. Bài bác văn mẫu số 5.

1. Hãy nói một kỉ niệm khó khăn quên về tình bạn, bài mẫu số 1

Thấy tôi về nhà trễ hơn đều bữa, chị em tôi hỏi: "Hôm nay sao con về trễ vậy? thường ngày độ 11 giờ giỏi hơn một ít là nhỏ về. Có thể ở lớp tất cả sinh hoạt gì đề nghị không con?" "Chút nữa, bé kể bà bầu nghe, mẹ nhé". Vấn đáp mẹ xong, tôi vào chứa cặp rồi ra bể nước rửa thuộc hạ mặt mũi thật sạch sẽ mới vào ngồi cạnh bà mẹ thỏ thẻ.

- Chuyện là nuốm này người mẹ ạ! chảy học, nhỏ và Phương nhỏ nhà dì tư đi sau đây cùng. Chúng bạn đều đi xe về trước cả, chỉ mình bé và Phương đi bộ. Trời nắng và nóng quá, nhì đứa nép vào vệ đường mà đi. Đến bửa tư đầu làng, vừa new bước sang vị trí kia đường, cả nhì đứa hồ hết nghe một giờ đồng hồ rên nho nhỏ. Nhỏ bảo Phương dừng lại:

- Phương ơi! hình như có giờ ai rên?

- mình cũng nghe như thế.

Chúng nhỏ nhìn quanh quất không thấy một bóng người. Bỗng, giờ đồng hồ rên lại chứa lên. Cả hai đứa như đã triết lý tiếng rên tiến tới từ phía nào rồi. Chúng con bước mang lại gần cội me tây nằm sâu trong vệ đường một chút.

- Ôi! Một bà già.

Phương phát hiện ra trước rồi kéo tay bé cùng chạy đến. Bà ở gối đầu lên rễ me. Bộ áo quần màu nâu sẫm lấm lem những vết bụi đường. Dòng gậy tre trơn tuột bóng nằm bên chân. Mái đầu bà đã bạc đãi trắng. Khuôn phương diện nhăn nheo xanh nhợt. Nhỏ sờ lên trán bà thấy rét toát.

- làm cho sao hiện thời hả Phương?

Phương vội để cặp xuống theo, run run nói:

- Cậu tất cả mang theo dầu không?

Lúc này, con mới sực lưu giữ ra vội vàng với lấy cái cặp, cấp tốc nhẹn kéo dây khóa lấy ra một lọ dầu gió Kim mà bà mẹ vừa mới sắm cho nhỏ hôm trước. Phương vừa thấm dầu lên trán, mũi, thái dương bà xoa mạnh. Chừng độ mười lăm phút, chúng con thấy bạn bà nóng lại hơi thở bước đầu đều dần. Bà mở ánh mắt chúng bé rồi thều thào:

- đến bà chút nước.

Nghe bà vừa nói xong, Phương quay trở lại con nói nhanh:

- Cậu ngồi trên đây với bà, mình chạy đi cài nước nhé!

- Phương chạy lùi lại gần một trăm mét, ngay cửa hàng cô Lựu, sở hữu một túi nước chanh tất cả ống hút rồi tất tả trở lại đưa mang đến con. Ráng túi nước, bé từ từ cho bà uống. Được nửa túi, bà bảo cho bà nằm nghỉ một tí. Phương ngồi xuống mặt cho bà tựa. Một thời điểm sau, bà uống tiếp hết túi nước rồi chú ý hai đứa bọn chúng con:

- Bà ờ làng bên kia đi thăm đứa cháu gái làm việc xóm Đông. Qua đây, thây nắng nóng quá, bà tạm dừng nghỉ lâm thời ở cội me này. Không ngờ, ngồi được một chút thì thấy xây xẩm cả mặt mày, chẳng tất cả ai mà lại kêu cả.

- Bây giờ, bà đã thấy đỡ không hở bà?

- bảo sanh rồi nhưng vẫn còn thấy mệt.

Ngồi cùng với bà một lúc, chúng nhỏ bàn với nhau. Một đứa ra đường đón xe, gửi bà vào bệnh viện rồi nhắn với người nhà đất của bà lên. Con chạy ra ngoài đường đứng chờ. Từ xa, một cái Honda vù tới. Bé giơ tay ra hiệu đến xe ngừng lại. Bác này có lẽ rằng trạc tuổi với bố, ngừng lại, nhìn con hỏi:

- con cháu đi về đâu?

- Thưa bác, con cháu không đi nhưng bao gồm một bà rứa bị mệt. Chúng cháu đi học về, thấy bà bất tỉnh nhân sự xỉu ngơi nghỉ đây. Nhờ chưng đưa hộ bà vào bệnh viện giúp ạ!

Bác xuống xe pháo cùng bé đi đến gốc me. Thấy bà nuốm đang nằm tựa vào Phương, bác vội nói:

- Một con cháu đứng đợi ở đây. Còn một cháu theo chưng đưa bà vào bệnh viên.

Bác bế bà cầm trên tay rồi thuộc Phương lên xe. Hai mươi phút sau, chưng đưa Phương trở lại. Khi chia ly với bọn chúng con, bác nói:

- Hai con cháu thật là ngoan. Bác bỏ rất vui vì hành động của hai cháu. Bây giờ hai con cháu yên trung ương mà về. Bác bỏ đến xóm Đông, báo mang lại cô con cháu gái của bà đến khám đa khoa ngay.

Khi lên xe, bác còn trở về mỉm cười với bọn chúng con. Chuyện nhỏ về trễ là do lí do vậy đấy, bà mẹ ạ!

Bây giờ đồng hồ thì Phương - người bạn nữ thân thiết của tôi đã theo gia đình về tp Hồ Chí Minh. Công ty chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc với nhau. Mẩu chuyện trên là 1 trong kỉ niệm lưu niệm trong tình bạn của bọn chúng tôi.

*

Văn mẫu mã kể về kỉ niệm đẹp nhất của em về tình các bạn tuổi học tập trò tuyệt nhất

Có thể nói, tình chúng ta là mối quan hệ tình cảm nhì chiều giữa con bạn với nhau, là phương thức để links tình cảm thân các cá nhân trong làng họi mộc cách mạnh khỏe mẽ. Để nắm rõ hơn về tình bạn, đặc điểm và cách thể hiện, chúng ta có thể tham khảo định nghĩa cụ thể về tình bạn trên wikipedia.org qua văn bản bài viết này .

2. Nói lại một kỉ niệm lưu niệm về tình bạn, bài bác mẫu số 2

Nhung là người bạn bè nhất của em. Lũ em học với nhau tự hồi mầm non tính đến Tiểu học. Tình các bạn của bọn chúng em lắp bó với nhau 4 năm chiếc dã. Cảm xúc ấy trong khi đã thừa qua cả tình các bạn mà đổi thay tình bà mẹ ruột thịt, thân nhau như trong một gia đình vậy. Càng mập lên thì lũ em càng thêm trân trọng tình bạn cao cả và thiêng liêng này. Em với Nhung có tương đối nhiều kỷ niệm xinh xắn với nhau trong cả học tập lẫn vui chơi. Đó là khoảng thời hạn mà có lẽ rằng suốt cả cuộc sống này em không khi nào có thể quên được. Tưởng tưởng em với Nhung vẫn ở sát nhau một quãng đường dài hơn nữa nữa, nhưng không may là ước mơ kia không thành hiện tại thực. Cho tới năm lớp 3, phụ huynh Nhung ra quyết định lên Hà Nội để làm ăn, sinh sống. Tất yếu là cả Nhung cũng trở nên theo bố mẹ lên kia học tập. Và đàn em đã quyến luyến và lưu luyến chia tay nhau từ bỏ hồi đó. Suốt 2 năm trời, bọn chúng em ko có ngẫu nhiên một liên lạc nào với nhau. Bất thần một hôm (khi kia em đã lên lớp 5), trên đường tới trường về, xẹp vào công viên gần nhà, em phát hiện một bóng dáng thật thân yêu làm sao! Đó là Nhung, em sẽ được gặp gỡ lại cô bạn bè nhất của bản thân mình sau bao ngày xa cách. Cuộc gặp gỡ khi đó để lại vào em siêu nhiều cảm giác khó phai mờ.

Đó là một buổi chiều mùa thu. Gió thổi nhẹ. Mây êm ả trôi. Thai trời mùa thu trong vắt. Không gian trong lành với mát mẻ. Buổi học chiều ni tan sớm, em thư thả, thong thả quốc bộ về nhà. Vừa đi em vừa cảm nhận không khí thơ mộng với đầy lãng mạn của giờ chiều thu. Một không gian gợi lên trong tim hồn em một chút ít man mác buồn. Em đi qua khu khu vui chơi công viên của thành phố nhà em. Thu mà yêu cầu trong khu vui chơi công viên phủ đầy một màu kim cương đỏ của lá. Những chiếc lá thô lìa cành, phủ kín trên mặt khu đất trong công viên. Gió lướt qua cho tới đâu là là khẽ khàng đáp xuống mặt đất tới đấy. Bắt buộc rồi! Đây là công viên - nơi có nhiều kỷ niệm của em cùng Nhung nhất. Là địa điểm chúng em lần đầu chạm mặt nhau, thân quen nhau cùng rồi chơi với nhau như hai chị em ruột làm thịt vậy. Thời gian thấm bay thoi đưa, đã hai năm rồi, em không chạm mặt lại Nhung. Nghĩ về tới này mà lòng em dấy lên một nỗi bi thương trống vắng, không thể điện thoại tư vấn được tên. Liên hồi theo mẫu hồi tưởng, em đi mãi dọc theo khu dã ngoại công viên và... Em bất ngờ bắt gặp một dáng hình không còn xa lạ đang đứng ngay lập tức trước mặt. Em ngửng đầu lên để xem đó là ai. Thật bất ngờ. Đó là Nhung. Người bạn thân nhất của em. Cuộc chạm mặt gỡ này có tác dụng em thực sự không tin nổi vào mắt mình.

Nhung không đổi khác là mấy. Vẫn chính là dáng người bé dại nhắn, dễ nhìn của hai năm trước. Chỉ có điều là Nhung đã cao hơn trước siêu nhiều, thực sự hết sức ra dáng một cô phụ nữ trẻ trung, xinh đẹp. Khuôn mặt vẫn phúc hậu, dễ thương và đáng yêu và rạng ngời như đa số khi.

- Thu. Lâu rồi không chạm mặt cậu - Nhung chứa giọng hỏi

Vẫn là các giọng nói nhẹ nhàng và ấm cúng đó. Khi ấy, em đích thực không kìm được nước mắt vị xúc động. Em chạy tới thật nhanh, ôm choàng mang Nhung nhưng mà khóc nức lên. Em mếu máo:

- Nhung à. Cậu về rồi! Mình vô cùng nhờ cậu đó!

- Thôi nào, chớ khóc chứ. Mình về rồi nè - Nhung yên ủi em.

Chúng em ra nơi xích đu năm xưa nhị đứa vẫn hay chơi với nhau để ngồi nói chuyện. Em đựng tiếng hỏi trước:

- 2 năm qua, cậu vẫn sống tốt chứ?

Nghe em hỏi, Nhung tủm tỉm cười. Nụ cười tỏa nắng rực rỡ và dịu dàng êm ả của Nhung phía trên rồi, ko lẫn vào đâu được. Nhung đáp:

- bản thân sống tốt lắm. Môi trường thiên nhiên học tập trên tp. Hà nội cũng ổn định lắm. Ban đầu lên đấy thì mình lạ lẫm lắm nhưng từ từ mình quen được thêm rất nhiều người mới. Còn Thu thì sao? Cậu sao rồi?

Em cười:

- mình cũng thế. Thực trạng học tập và cuộc sống thường ngày đều khôn xiết tốt. Gia đình mình vẫn trẻ khỏe lắm. Chỉ gồm điều, cậu ra đi đột ngột quá đề nghị mình cảm xúc trống vắng vẻ va bi thiết lắm. Hai năm qua không tồn tại một chút liên lạc hay tin tức liên qua cho tới cậu làm mình thấy hơi lo lắng.

- Mình không sao. Mình cũng khá nhớ cậu. Hôm nay, mình về quê thăm ông bà phải tiện bản thân xin phép phụ huynh cho bản thân về nghịch với cậu một tuần. Một tuần lận đấy nha. Bản thân ngủ tạm ở trong nhà cậu một tuần lễ được chứ?

Em vui mừng khôn xiết:

- tất nhiên là được rồi. Ở bao lâu cũng rất được hết.

Sau đó, em với Nhung có 1 tuần để bên nhau. 1 tuần để ôn lại hầu như kỷ niệm của thời thơ ấu vui đùa, chơi với nhau. Một trong những phần tuổi thơ vào sáng, ngây thơ, hồn nhiên mà đáng yêu vô cùng.

Cuộc chạm mặt gỡ lại người bạn thân sau bao ngày xa bí quyết sẽ là lưu niệm không lúc nào phai nhòa trong thâm tâm trí em. Giờ chiều thu hôm ấy, em gặp mặt lại Nhung - người bạn mà em thương yêu và trân trọng nhất.

*

Viết đoạn văn 6 mang đến 8 câu đề cập một kỉ niệm khó quên về tình bạn: những bài văn mẫu mã hay nhất

Tiếp theo, nhằm rèn năng lực làm bài bác văn kể chuyện ngắn gọn, xúc tích, có rất nhiều ý tưởng làm bài bác và đạt điểm cao, những em cần tìm hiểu thêm các bài văn mẫu Kể một kỉ niệm về thầy giáo hoặc giáo viên của em giỏi Kể một kỉ niệm với người bạn tuổi thơ khiến cho em xúc hễ và lưu giữ mãi nhưng mà romanhords.com tổng hợp, biên soạn trước đó. 

3. Viết đoạn văn nói về một kỉ niệm cạnh tranh quên với người thân trong gia đình của em, bài mẫu số 3

Trong hành trình trưởng thành, đồng hành cùng mỗi người không những là gia đình mà còn có cả những người dân bạn tốt. Mỗi cá nhân bạn lại giữ lại trong trái tim ta đa số kỉ niệm không giống nhau. Có một người chúng ta mà em luôn nhớ mãi là Quỳnh. Ghi nhớ về cô bạn bè ngày ấy bao kỉ niệm lại ùa về. Trong số ấy có một kỉ niệm em tồn tại không khi nào quên.

Chuyện xảy ra khi em học lớp Ba. Đó là kỉ niệm về Quỳnh - người chúng ta ngồi thuộc bàn cùng với em. Em với Quỳnh chơi rất thân với nhau, luôn giúp đỡ nhau giữa những lúc khó khăn khăn. Gần thời điểm cuối năm học năm ấy, em bị đau nhức ruột thừa, nhập viện trong một thời hạn dài buộc phải phải nghỉ ngơi học mặt hàng tuần liền quan yếu đến trường. Bài học kinh nghiệm trên lớp đều vứt dở. Một hôm cô giáo chủ nhiệm hotline điện cho bà bầu em bảo đề xuất nhờ các bạn chép bài cho nhằm khi quay trở về học không trở nên bỡ ngỡ. Nhưng bà bầu và em suy xét một hồi cũng trù trừ phải nhờ ai. Em lo ngại trước kỳ thi sắp tới tới sau khi ra viện. Nhà em sống tận làng biện pháp trường học siêu xa, lại ko gần nhà bạn nào vào lớp.

Bất ngờ, tối hôm ấy em thấy Quỳnh mặc áo mưa, lặn lội đấm đá xe đến bệnh dịch viện. Thì ra các bạn ấy chủ động nhận ghi chép bài bác cho em, muốn giúp sức em học tập tập. Nhà Quỳnh ở hơi xa công ty em nên người mẹ em băn khoăn lo lắng hỏi:

- cháu đi như vậy bố mẹ có biết không?

- Dạ, cháu xin phép bố mẹ rồi ạ. Bố mẹ cháu cũng gật đầu đồng ý cho cháu giúp sức bạn. Quỳnh lễ phép thưa.

Sau đó, mẹ dặn nhì đứa chúng em ở chỗ này chờ bà mẹ một lát chị em về mang sách vở. Quỳnh hỏi thăm dấu mổ của em rồi giảng lại mang lại em bài học sáng nay nghỉ ngơi lớp. Em vẫn tồn tại nhớ như in hình ảnh cô chúng ta bé nhỏ tuổi đi vận chuyển lại phòng dịch hôm ấy, vừa đi vừa giảng bài, lưu loát như giáo viên giảng vậy. Suốt thời hạn em nghỉ học nằm lại cơ sở y tế để theo dõi, ngày nào Quỳnh cũng cho với em. Bao hàm hôm trời mưa to tầm tã, không lo ngại đường xa, Quỳnh vẫn nhờ phụ huynh đưa đến.

Mẹ em đi làm cả ngày, đôi khi phải âu yếm đứa em gái mới vừa tròn nhị tuổi phải rất vất vả. Có những ngày buổi tối muộn chị em mới vào viện cùng với em. Quỳnh hiểu rằng điều đó, hại em bi thương nên ngày như thế nào thấy bà bầu tới muộn chúng ta ấy đang ngồi mãi làm việc đó, rỉ tai với em. Thời gian giúp sức em, cô bạn bỏ gia nhập hết lớp học tập tiếng Anh, lớp học lũ piano nhưng mà mình yêu thích. Nhìn gần như dòng chữ ngay lập tức ngắn vào trang vở của mình, em thấy cảm động vô cùng. Nhờ có Quỳnh cơ mà em hoàn toàn có thể bắt kịp chúng ta trong lớp, không gặp mặt khó khăn khi trở về học.

Mẹ em nói cùng với em rằng:

- Quỳnh là một cô bé xíu ngoan, một người bạn tốt. Con cần ghi nhớ phần đông gì bạn ấy đã giúp đỡ mình.

Em hiểu lời dặn của mẹ, càng gọi hơn cảm tình của cô bạn tốt bụng. Sau lần ấy, bọn chúng em càng trở nên thân thương với nhau hơn, luôn nỗ lực cùng nhau học tập tiến bộ.

Cho cho tận hôm nay, em và Quỳnh vẫn là những tín đồ bạn xuất sắc của nhau. Kỉ niệm ngày đó là 1 kỉ niệm đẹp cạnh tranh quên trở về tình các bạn của chúng em. Chúng em luôn trân trọng và giữ gìn cảm xúc đó.

4. Văn lớp 5: nói 1 kỉ niệm cạnh tranh quên về tình chúng ta ngắn, bài bác mẫu số 4

Em với Nga là các bạn thân, chơi với nhau tự hồi nhỏ dại cho cho bây giờ, vì chưng nhà nhị đứa là láng giềng của nhau. Bọn chúng em có rất nhiều kỉ niệm vui bi tráng cùng nhau. Có một kỉ niệm năm lớp 4 mà mang lại đến hiện thời em vẫn còn nhớ mãi.

Hôm đó là sinh hoạt lớp vào cuối tuần. Sau khi báo cáo những ưu, lỗi và kết quả của lớp bên trong tuần, chúng ta lớp trưởng cùng thầy giáo tiến hành xử lý một chuyện quan lại trọng. Chuyện là hôm nay bạn Mai- con bạn ngồi cùng bàn với em gồm mang theo tiền để đóng học tập phí, nhưng không may bị mất. Tuy vậy đã tìm khắp sách vở bàn ghế vẫn tìm không ra. Cô yêu ước Mai đứng dậy kể sự việc, Mai trình bày:

- Dạ thưa cô, bởi vì ba người mẹ em gồm chút công việc phải đi công tác làm việc nên ba người mẹ có đưa tiền bảo em thế theo nhằm đóng ngân sách học phí do ba chị em không lên được. Em đã cất giữ rất cảnh giác nhưng mà lại vẫn mất. Em chắc hẳn rằng là mất vào lớp này.

Cô bảo:

- Em đã tìm kỹ chưa? Sao em lại chắc chắn như vậy, họ phải xem xét rất nhiều trường hợp có thể xảy ra em ạ.

Lúc này Mai hướng mắt về phía tôi bằng vẻ tức giận:

- Em chắc hẳn rằng là mất vào lớp này, ai cũng biết là đơn vị Lan nghèo, chúng ta ấy chắc hẳn thấy em có khá nhiều tiền mà lại nổi lòng tham rồi rước cắp của em kia cô.

Tôi nghe ngừng bần thần, hoảng hốt, nước đôi mắt cứ thế mà rơi, tôi cảm tưởng như mọi ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, thật sợ hãi.

Lúc này, chắc bởi hiểu được lưu ý đến của tôi hoặc bởi vì bực trước hành động của Mai, Nga giơ tay vùng dậy phát biểu:

- Dạ thưa cô với cả lớp, theo em, chúng ta Mai nói như thế là vô địa thế căn cứ ạ. Em biết là bên Lan còn nhiều khó khăn nhưng chơi từ nhỏ, em biết Lan là người bạn tốt. Các bạn cũng thấy đấy: vật dụng nhất, Lan luôn luôn giúp đỡ chúng ta trong lớp siêu tự nguyện lúc ai có khó khăn. đồ vật hai, cho dù nghèo nhưng lại Lan là fan rất từ bỏ trọng, phần nhiều món vàng lớp trao chúng ta ấy luôn không đồng ý nhận do nghĩ còn nhiều bạn khác cần giúp sức hơn. Thiết bị ba, từ bỏ trước đến thời điểm này bạn ấy luôn trung thực với thẳng thắn.

Nghe nói hoàn thành cả lớp đa số vỗ tay đồng ý, hôm nay dù cực kỳ sợ nhưng bằng sự trấn an ấy tôi cảm xúc mình được niềm nở và bảo vệ. Đang bàn bạc, bàn luận thì đột nhiên bác đảm bảo trường đi vào và thông tin một bạn học sinh được một cái ví bé dại trong đó có một vài tiền, giả dụ ai mất thì lại gặp mặt bác để nhận. Thời gian này, Mai được cô giáo đến phép gặp mặt bác bảo vệ, qua xác minh số tiền với nhận diện cái ví thì biết đó là của Mai thật. Bây giờ cả lớp new nhẹ nhõm, hoá ra vì chưng khoá kéo cặp không cẩn trọng nên Mai đang để rơi dòng ví lúc chạy gấp vào lớp, một em lớp dưới nhặt được gửi bác bảo vệ.

Khi chấm dứt xuôi đa số chuyện, Mai xin lỗi tôi do sự hiểu nhầm này, còn tôi cùng Nga chỉ biết nhìn nhau cười.

Ra về tôi cảm ơn Nga vày đã gan dạ đứng lên đảm bảo mình. Nga luôn hiểu với thương tôi nhất. Từ kia tình bạn chúng tôi thêm khăng khít cùng gắn bó hơn, dù gặp gỡ khó khăn gì cũng đều trợ giúp nhau vượt qua.

5. Kể về kỉ niệm đẹp tuyệt vời nhất của em về tình bạn tuổi học trò, bài mẫu số 5

An và em vốn gần bên nha, người ở đầu thôn, đứa ở cuối thôn. Tự nhỏ, xuyên suốt lớp mẫu mã giáo mang lại bây giờ, bọn chúng em đã thông thường lớp, bình thường trường. Thân nhau là vậy nhưng nặng nề trách có lúc xích mích.

Đầu năm học tập trước, lớp em bỗng dưng có một bạn gái xinh xắn chuyển vào thương hiệu là Thu. Thu siêu điệu, lúc cười cợt trông rất rất đáng yêu. Chúng ta trong lớp vô cùng thích thú Thu, ai cũng muốn học và đùa với chúng ta ấy. Thu cũng khá dễ mến, hoà đồng. Hơn nữa, cô còn xếp mang lại em và các bạn ngồi cạnh nhau, càng có cơ hội tiếp xúc. An ngồi dưới em cũng muốn được thì thầm cùng. Ban đầu, Thu đi học lúc nào cũng cho em đồ vật ăn, đến em xem rất nhiều tập nhãn vở, chiếc bút đắt tiền. Tiếng ra chơi, còn xuất xắc kéo em xuống sân trường trò chuyện. Em ưng ý lắm có thể kết các bạn cùng Thu.

Trước lúc Thu đến, em cùng với An vốn là các bạn như hình cùng với bóng, tuy nhiên, từ khi Thu cùng em nghịch với nhau. An như bị bóc tách biệt, bạn không thể hay cười đùa, mỗi giờ ra chơi phần nhiều ngồi trong lớp học. New đầu, em cực kỳ áy náy nhưng bởi mải vui mà lại em quên béng mất chúng em đã chúng em sẽ từng thân mật với nhau cầm cố nào. Tình trạng cứ tiếp diễn vậy cho đến hai tuần sau, thân em và Thu cứ như có một bức tường xa lạ đang to dần, không thể cuộc nói chuyện vui đùa, không cùng đường về, không cùng nhiệt huyết phát biểu.

Trong tiết học Toán hôm đó,, cô giáo dường như cảm nhận biết không khí không giống nhau giữa hai người, cô phấn chấn nói nghịch :"Dạo này không thấy Lan và An thuộc nhau tranh biện nhỉ?". Em gượng gạo cười, vì chưng ngồi đằng trước cần không thể tìm ra vẻ khía cạnh của An dịp đó. Thu cũng có không ít bạn hơn, hay tụ tập bình thường cả đám đi chơi, nhưng phần đông lúc ngồi như vậy, em lại thấy lạc long, bơ vơ, không còn vui tươi như trước. Em về đơn vị vừa đi vừa suy nghĩ, rốt cuộc nhận thấy con con đường đi một mình chẳng bao gồm gì vui giả dụ thiếu An.

Ngay tối hôm đó, em đến nhà An, nói với các bạn rằng em đã hết sức nhớ bạn và xin lỗi An vì tất cả những hành vi vô trọng trách với tình bạn, An không thể giận và cũng rất nhớ em. Em đã khôn cùng mừng, hai đứa lại càng lắp bó hơn, cả hai rất nhiều phấn đấu học giỏi để thi vào và một trường để hoàn toàn có thể gần nhau.

Xem thêm: Unit 1 Lớp 9: Getting Started, Getting Started Unit 1: Local Environment

Thuộc chủ đề văn nhắc chuyện, đề bài xích Kể một kỉ niệm về giáo viên hoặc thầy giáo của em cũng thường xuyên được thầy thầy giáo sử dụng để giúp các em học viên rèn luyện khả năng viết văn, củng núm vốn từ, tư duy có tác dụng bài. Dưới đó là danh sách những bài văn mẫu hay nhất, mời các em xem thêm để nâng cấp kỹ năng cũng tương tự điểm số bên trên lớp của mình.