Sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống lịch sử cách mạng, từ nhỏ dại bà Phan Thị Diệu (Mười Diệu), Đội trưởng Đội thiếu phụ pháo binh Tân Uyên đã ý thức được trọng trách của bạn con đất Việt. “Giặc mang lại nhà, bọn bà cũng đánh”, bà xung phong theo cách mạng, góp phần nhỏ dại bé của chính bản thân mình vào thành công chung của dân tộc.

Bạn đang xem: Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh


*

Bà Mười Diệu có mặt trong một gia đình giàu truyền thống lâu đời cách mạng, tham gia binh lửa từ vô cùng sớm. Năm 14 tuổi, bà Mười Diệu được cha cho theo thâm nhập đào địa đạo, chế tạo hàng rào pk trong làng ấp, địa thế căn cứ du kích, rồi cùng tham gia phá ấp chiến lược, đào con đường phá lộ... Ngăn ngừa địch

“Con nhà phương pháp mạng”

Bà Phan Thị Diệu hình thành trong một gia đình nông dân nghèo, đông nhỏ ở Lai Uyên (huyện Bàu Bàng). Trong cam kết ức của bà là phần đông ngày chạy giặc nhưng cha của bà và đều bà nhỏ sống vào vùng địa thế căn cứ kháng chiến luôn luôn tích góp nuôi bộ đội. Bà lớn lên bởi chính những câu chuyện kể của phụ vương về trận đánh chính nghĩa để bảo đảm an toàn đất nước. Rồi bà trưởng thành dần, những mẩu truyện của cha, cùng với đông đảo gì cơ mà mắt thấy, tai nghe, sẽ nung thổi nấu ý chí phương pháp mạng trong bà từ khôn xiết sớm.

Bà Diệu lưu giữ lại, khoảng đầu năm mới 1956, một hôm trời tối, bà thấy 5 - 6 người núp sau những vết bụi bông ở góc vườn. Bà hơ hải chạy vào rỉ tai vào tai cha: “Ba ơi! Đằng sau lớp bụi bông công ty mình có trộm xuất xắc sao mà con thấy 5 - 6 người lấp ló sinh sống đó”. Cha xoa đầu bà rồi nói: “Con còn nhỏ, thấy sao giỏi vậy, đừng lộ chuyện đến ai biết nghen”. Về sau bà mới biết, từ trong những năm 1954, phụ vương của bà sẽ nuôi đậy cán bộ nằm vùng.

Khoảng thân năm 1964, bà Mười Diệu được địa phương cử tới trường lớp huấn luyện và đào tạo cán bộ đàn bà ở Chiến quần thể Đ vì tỉnh Phước Thành mở. Ngày lên đường, thân phụ của bà động viên: “Con tham gia biện pháp mạng, làm cho được câu hỏi gì cứ làm. Mọi việc ở trong nhà đã có cha lo. Dẫu vậy đã đi thì không được quay về và không được đầu sản phẩm giặc... Đầu mặt hàng giặc là nhục nhã. Cha tuổi già mức độ yếu chứ không cần là cha đã tham gia rồi”. đa số điều thân phụ căn dặn đó là động lực, tiếp sức cho bà Mười Diệu luôn luôn kết thúc tốt trọng trách được giao giữa những năm bay ly tham gia kháng chiến chống mỹ cứu nước sau đó.

Năm 1959, Mỹ - Diệm trực tiếp tay đàn áp phong trào cách mạng miền Nam. Chúng thực hiện “Luật 10/59”, lê sản phẩm công nghệ chém đi mọi nơi, bắt bớ giam cầm, giết hại đồng bào yêu thương nước. Phụ thân của bà - bạn nuôi cất cán cỗ nằm vùng cũng ko ngoại lệ. Ông bị bắt, tấn công đập. Bọn chúng đổ nước mắm, móc sườn non hòng buộc ông khai ra rất nhiều cán bộ, đảng viên “Việt cộng” ở vùng nhưng mà ông nuôi giấu. Tuy vậy dù bị tra tấn dã man, phụ vương của bà cũng không một lời khai báo. Cuối cùng, ông được trả thoải mái với lời hăm dọa: “Không được nuôi giấu cán cỗ nằm vùng, nếu không... đã biết trước kết cục”. Hầu như ngày mon sau đó, cha của bà thường xuyên bị bầy cảnh giáp theo dõi.

Giam cầm, tra tấn không làm cho lung lay được ý chí của rất nhiều người dân yêu nước. 14 tuổi, bà Mười Diệu được phụ thân cho theo gia nhập đào địa đạo, xuất bản hàng rào chiến tranh trong thôn ấp, địa thế căn cứ du kích, rồi thuộc tham gia phá ấp chiến lược, đào mặt đường phá lộ... Ngăn ngừa địch. Đến năm 1964, tròn 17 tuổi, bà chấp nhận tham gia Ban Chấp hành đàn bà xã Phước Hòa, cùng những chị đi vận động thanh nữ địa phương góp sức nuôi quân, tham gia diệt ác phá kìm.

Khoảng giữa năm 1964, bà Mười Diệu được địa phương cử đến lớp lớp đào tạo và huấn luyện cán bộ đàn bà ở Chiến khu vực Đ vì chưng tỉnh Phước Thành mở. Ngày lên đường, cha của bà cồn viên: “Con tham gia biện pháp mạng, có tác dụng được việc gì cứ làm. Hầu như việc ở trong nhà đã có bố lo. Nhưng mà đã đi thì ko được quay về và không được đầu sản phẩm giặc... Đầu mặt hàng giặc là nhục nhã. Cha tuổi già sức yếu chứ không là ba đã thâm nhập rồi”. Mọi điều thân phụ căn dặn chính là động lực, tiếp sức mang đến bà Mười Diệu luôn luôn xong xuôi tốt nhiệm vụ được giao giữa những năm bay ly tham gia kháng chiến kháng chiến chống mỹ cứu nước sau đó.

Sau khóa học, bà Mười Diệu tham gia giao hàng chiến đấu đến Đại team 301. Bà còn ghi nhớ mãi: “Khi khênh thương binh từ bỏ trận địa về căn cứ phía sau, thường sẽ có 3 - 4 người/cáng. Bà luôn luôn một đầu cáng phía sau; 2 - 3 fan còn lại đổi khác nhau đầu cáng phía trước. Cứ như vậy, từ dinh điền 3 buôn bản An Linh đem lại Xóm Bưng (căn cứ của Đại đội 301), rồi từ kia vượt qua quốc lộ 14 về Chiến khu vực Đ. Còn khi ship hàng đoàn phục vụ hầu cần 814 từ dưới bờ sông nhỏ nhắn lên bờ, bà Mười Diệu vác một lượt 2 bao, từng bao 60kg. Thấy bà tham gia gửi gạo, nhiều anh em bảo: “Trời ơi! bé nhà ai mà mạnh khỏe dữ”. Có bạn biết lai định kỳ bà Mười Diệu nói: “Mười Diệu nhỏ ông Bảy Tống đó!”. Và, không ít người ồ lên: “Hèn chi, nhỏ nhà tông rất khác lông cũng giống cánh!” .

Người đội trưởng kiên trung

Bà Mười Diệu mang đến biết, từ ngày nhập ngũ đến khi nghỉ hưu, bà được phân công công tác ở những cơ quan, 1-1 vị. Ở từng nơi hồ hết để lại cho bà gần như kỷ niệm sâu sắc. Nhưng dấu ấn cùng kỷ niệm thâm thúy nhất chính là những năm tháng có tác dụng Đội trưởng Đội người vợ pháo binh Tân Uyên. 7 năm lắp bó cùng với nhiệm vụ, bà Mười Diệu đã cùng những đồng đội lập đề nghị nhiều chiến công vang dội.

Bà Mười Diệu đến biết, khi đơn vị thành lập và hoạt động được khoảng chừng 2 tuần lễ, còn đang đào tạo và huấn luyện thì bạn bè Huỳnh Tư, Huyện nhóm xuống kiểm tra, thăm hỏi, khích lệ và giao nhiệm vụ: “Ít nhất mỗi tháng/lần pháo kích đưa ra khu quân sự chiến lược Tân Uyên và các chốt Mỹ đóng dã ngoại trên tuyến đường 16, vừa tiêu tốn sinh lực, vừa khiến cho địch teo lại, tinh giảm bung ra càn quét, lùng sục vào các căn cứ của ta”. Đồng chí Huỳnh tư còn nhấn mạnh: “Các đồng chí phải quyết tâm đánh chiến thắng trận đầu, nhằm tạo khí thế, cồn viên tinh thần cho cán bộ, chiến sĩ, cũng là hòa nhịp với chiến trường”.

Nhận nhiệm vụ của bè bạn Huỳnh tứ xong, bà Mười Diệu lo lắm! Bà bảo: “Trong đầu tôi thời gian đó bao nhiêu câu hỏi đặt ra. Bởi lúc này không đề xuất là đào hầm, sở hữu đạn, tải thương... Cơ mà là sinh mạng của không ít con người. Mình đề nghị cùng đối kháng vị, trang bị được sản phẩm pháo kích vào căn cứ địch, trong những khi chị em không một lần thực hiện súng cối bắn đạn thật. Được bạn hữu Tư Hòa trực tiếp phía dẫn, dần dần bao nhiêu trằn trọc rồi cũng quá qua. Trận đầu ra quân toàn win đã cổ vũ lòng tin cho toàn đội cùng lập những chiến công vang lừng sau này” .

Bà Mười Diệu bảo, trong những năm tháng thâm nhập Đội phái nữ pháo binh Tân Uyên mới thấy yêu quý cho người mẹ trong đội. Họ phần đa nhập ngũ ở lứa tuổi 18 - 20, chân yếu tay mềm nhưng đảm nhiệm nhiều câu hỏi lớn. Như chị Bảy Bé, Vân, Tư, Luận... Thân hình nhỏ dại bé dẫu vậy tác phong cấp tốc nhẹn, luôn xung phong đảm nhận mang vác bàn đế cối 82 ly mỗi lúc ra trận. Vui duy nhất là mẹ biết đùm bọc, đoàn kết, thương mến lẫn nhau trong điều kiện cơm cảm thấy không được ăn. Lương thực buộc phải dùng rau củ tàu bay, lá bướm, rau củ choại, rau củ co… thiếu cả miếng gạc dọn dẹp mỗi khi người mẹ đến ngày khiếp nguyệt. “Làm sao lưu giữ hết đều trận pháo bầy, gần như trận máy bay B52 ném bom trải thảm... Làm thế nào nhớ hết mọi ngày mon ấy. Gian khổ, ác liệt hy sinh mà chẳng ai nản chí lòng thoái chí. Toàn bộ chị em phần nhiều quyết tâm thực hiện khẩu hiệu: “Giặc mang đến nhà bầy bà cũng đánh” cùng với niềm tin vào trong ngày toàn thắng”, bà Diệu xúc đụng nói.

Xem thêm: Thông Tin Về Phần Mềm Thống Kê Thép Delta Tip 3.5 Full Crack

Tuổi tx thanh xuân của bà Mười Diệu và biết bao nhiêu đồng chí, đàn trải dài theo đa số cánh rừng, con suối cùng nơi chiến trường đầy khói lửa để làm nên các chiến công hiển hách, đóng góp thêm phần vào thắng lợi chung của Chiến dịch hồ chí minh lịch sử, giải phóng hoàn toàn miền nam giới thống nhất đất nước. Hôm nay, cuộc chiến tranh đã đi qua gần nửa cầm cố kỷ, bà Mười Diệu - cô gái mười tám đôi mươi năm xưa giờ đang tóc bạc đãi da mồi. Nhưng phần đông kỷ niệm về 1 thời trận mạc với bao cạnh tranh khăn, vất vả vẫn tồn tại mãi. Với bà, kia là hầu như kỷ niệm đẹp, sâu sắc của một thời hoa lửa...