Làng là truyện ngắn xuất nhan sắc củaKim lạm được viết trong đao binh chống Pháp. Nhà cửa đã tương khắc họa tình yêulàng, yêu nước một biện pháp hồn nhiên, trong sạch và hiền hậu của người nông dânViệt phái nam trước giải pháp mạng tháng Tám. Tình cảm này được khắc họa một phương pháp đậm nétvà tấp nập qua hình mẫu nhân đồ dùng ông nhị trong Làng.

Bạn đang xem: Cảm nhận của em về tình yêu làng của ông hai


*

Ấn tượng thứ nhất mà ông Hai nhằm lạicho bạn đọc chính là “tật” khoe thôn của ông. Ngày nào thì cũng vậy, ông nhì thườngsang nhà chưng Thứ để thì thầm về mẫu làng của mình. Đối với ông Hai, xã ônglà nhất. Bất kể thứ gì xã ông cũng đa số nhất hết. Trong con mắt của ông Hai,không đâu bởi làng quê, địa điểm chôn nhau giảm rốn của mình. Tuy nhiên, mẫu “tật”khoe làng mạc của ông hai cũng chuyển đổi cùng với sự đổi khác về dấn thức của ngườinông dân sau cách mạng tháng Tám. Trước biện pháp mạng, ông tự hào vì làng ông cócái sinh phần của cụ tổng đốc to tuyệt nhất vùng. Mẫu chân của ông bị tật cũng vìtham gia xây dựng mẫu sinh phần đó. Ông từ hào vì tôi đã góp phần để làm nênniềm từ hào của quê hương.

Ông nhị khoe làng ông toàn lát đáxanh: “trời mưa trời gió đi từ trên đầu làng cho cuối xóm, bùn ko dính mang lại gótchân…”

Sau bí quyết mạng, ông khoe buôn bản ôngcó “phòng tin tức tuyên truyền rộng lớn rãi, khang trang tuyệt nhất vùng…”

Đặc biệt, ông nhì khoe buôn bản mộtcách sức nóng thành. Ông ko cần người khác phải chú ý lắng nghe, cũng ko cầnbiết họ gồm nghe xuất xắc không; ông chỉ nói để thỏa niềm từ hào, nỗi nhớ domain authority diết củamình so với cái làng đã gắn bó cùng với ông gần trọn cuộc đời.

Kháng chiến chống Pháp nổ ra. ÔngHai hăng hái đào hào, đắp ụ với bạn bè dân quân du kích. Ông lại đem hết sứcmình để bảo về quê hương. Tuy nhiên rồi, đòi hỏi của kháng chiến, của bà con hàngxóm buộc ông buộc phải đi tản cư. Ở vị trí tản cư, ông nhị nhớ quê xoay quắt. Tự mộtngười hoạt bát, vui vẻ, ông trở cần hay gắt bẳn. Nỗi lưu giữ quê, nhớ bằng hữu còn ởlại đại chiến cứ dày vò ông. Nỗi lưu giữ ấy thiết yếu là thể hiện sinh hễ của lòngyêu quê hương, yêu loại làng Chợ Dầu nhiệt thành của ông Hai.

Tình yêu thương ấy còn được biểu thị ở sựquan tâm đặc biệt của ông so với kháng chiến. Dù ông không đọc được không ít nhưngvẫn nỗ lực ra phòng thông tin tuyên truyền để nghe lướt web đọc báo đã cho biết điềuđó. Ông “chúa ghét” hồ hết đứa cậy bản thân biết chữ nhưng mà không gọi to lên để ông cóthể biết được tình hình. Mẫu sự “ghét” rất tự nhiên và thoải mái và dễ thương và đáng yêu của ông nhị chothấy tình cảm nước, sự gắn thêm bó thủy thông thường của người nông dân nước ta với cuộckháng chiến thần thánh của dân tộc.

Nhưng có lẽ, tình yêu xóm củaông Hai bộc lộ rõ nhất lúc ông nghe được tin buôn bản Chợ Dầu của ông theo giặc.Khi nghe được tin ấy, ông nhì như tín đồ mất hồn. Bao nhiêu niềm tin, bao nhiêuniềm tự hào về quê hương bỗng chốc sụp đổ. Nếu việc khoe buôn bản cho fan hâm mộ thấyđược tình cảm làng tha thiết của ông thì nỗi buồn bã khi buôn bản theo giặc lại thểhiện một cách thâm thúy tình yêu thương nước, lắp bó với binh cách của ông Hai.

Từ khi nghe đến tin buôn bản theo giặc,ông nhì như fan mất hồn. Ông chỉ dám xung quanh quẩn ở trong nhà và siêu sợ ai đó nhắc đếncái làng mạc của mình. Cuộc chuyện trò với người con út vẫn làm khá nổi bật tâm trạng củaông Hai. Ông chuyện trò với con, hỏi con về xóm của mình, những câu trả lời ngâythơ, hồn nhiên của con như cứa vào trái tim ông. Khó có thể nói hết được chổ chính giữa trạngcủa fan đã đính thêm bó sát trọn cuộc sống với dòng làng của mình, luôn luôn coi làng mìnhlà một “thiên đường”, ko đâu có thể sánh bằng phải đối diện với một sự thậtkhác: xóm theo giặc.

Dù thất vọng, dù gian khổ đến cùngcực dẫu vậy ông nhì vẫn kiên quyết đi theo phòng chiến, theo nuốm Hồ Chí Minh:“Làng thì yêu thật nhưng lại làng cơ mà theo tây rồi thì cũng đề xuất thù”.

Phải gồm một tình thương nước to laonhư rứa nào, fan ta mới rất có thể “thù” chiếc làng của bản thân mình được. Chi tiết này đãcho fan đọc tìm tòi tình yêu thương nước khẩn thiết của ông nhì nói riêng, của ngườinông dân trong tao loạn chống Pháp nói chung.

Đau khổ, bế tắc bao nhiêu, ôngHai càng vui mừng rỡ và hạnh phúc bấy nhiêu lúc nghe đến được tin cải chủ yếu làng mìnhtheo giặc. Sau thời điểm đi nghe ông chủ tịch xã lên cải thiết yếu tin buôn bản mình theo giặc,ông nhì như bạn chết sống lại. Ông lại liên tiếp đi “khoe” làng nhưng lần này,ông khoe chuyện mẫu nhà của mình bị giặc đốt: “Bác lắp thêm đâu rồi? bác Thứ làm gìđấy? Tây nó đốt đơn vị tôi rồi chưng Thứ ạ! Đốt sạch! Ông quản trị xã tôi vừa lên cảitính. Cải chính cái tin thôn Chợ Dầu theo giặc ấy mà! Láo! lếu hết! Toàn là saisự mục đích cả!”

Đến đây, đa số người sẽ cảm thấyngạc nhiên lúc một người nông dân như ông nhị lại đã đạt được tâm trạng vui sướngvà hạnh phúc khi nghe tin nhà mình bị đốt sạch, đốt hết! Cả cuộc sống của ngườinông dân hoạ may cũng chỉ làm được 1 căn nhà. Tiếng giắc nó đốt mất rồi, gia đình,vợ nhỏ sẽ sống nghỉ ngơi đâu? tuy vậy với ông Hai, đó lại là một niềm vui vô bờ. Thậmchí, ông còn nhấn mạnh chuyện Tây nó “đốt sạch…”. Ông hai vui không hẳn vì bịmất của, ông vui bởi một nhẽ khác đáng trân trọng và tự hào hơn siêu nhiều: làngông không theo giặc. Dòng tin Tây đốt phá làng cùng nhà ông sẽ thành tro vết mờ do bụi càngchứng tỏ làng ông không áp theo giặc. Thú vui đó to đùng hơn không hề ít việc nhàông bị cháy. Điều kia càng làm khá nổi bật tình yêu làng, yêu nước phổ biến thủy, thiếttha của ông Hai.

Xem thêm: So Sánh Sự Khác Nhau Giữa Biến Thái Hoàn Toàn Và Không Hoàn Toàn Công Nghệ 7

Nói nắm lại, truyện ngắn làng củaKim Lân đã khắc họa một cách tấp nập tình yêu thương làng, yêu quê hương chân thành,đáng quý của bạn nông dân vào cuộc binh cách chống Pháp xâm lược. Nó trảlời mang đến câu hỏi: bởi sao dân tộc vn có thể thắng lợi mọi quân thù xâm lược.